Những chuyến tàu đêm

Những chuyến tàu đêm : Hà Nội vào hè. Kẹt xe, bụi đường, giá xăng tăng, những bản tin về thực phẩm bẩn trên tivi mỗi ngày cùng với tiết trời hơn 40 độ xê đo được ở ngoài đường làm con người ta phát điên. Dẫu vậy, cuộc sống vẫn phải tiếp diễn như lẽ thường của nó. Phòng trọ nơi tôi ở cách trường không xa lắm, nhưng nghĩ đến việc đi ngang qua con đường Cầu Giấy lúc nào cũng trong tình trạng tắc nghẽn và không một bóng cây xanh cũng đủ để làm tôi phải thốt lên tiếng thở dài. Mọi chuyện còn tệ hơn vào buổi tối, khi mặt đường bắt đầu nóng và nhiệt độ trong phòng với ngoài đường là ngang nhau, tương tự với sự ngột ngạt giữa ban ngày và ban đêm, tôi dám thề với chiếc quạt trong phòng là mình không nói quá. Tôi biết mình cần phải làm điều gì đấy để có thể sống sót qua đêm nay. Và như thường lệ, mỗi khi thấy bế tắc, Xofa luôn là chỗ nghỉ chân đầu tiên mà tôi nghĩ đến.

Xofa là một quán cafe không giống với bất cứ quán nào tôi từng biết. Buổi tối có lẽ hơi ồn ào… Bạn biết đấy, tiếng lành thì đồn xa, tôi thích Xofa lúc đêm khuya gần sáng là nhiều hơn. Đấy là lúc những người khách thông thường đã về hết, chỉ còn lại những nhóm bạn thì thầm trò chuyện với nhau thâu đêm, những đôi tình nhân, những nhân viên công sở thức cả đêm làm việc cho kịp deadline, hoặc đôi khi là những người trẻ đến Xofa để học, đọc sách hay chỉ đơn giản là để trốn nóng như tôi. Thông thường tôi sẽ đi một mình. Nhưng hôm nay thì tôi có hẹn với một người bạn cũ lâu năm. Chúng tôi đã từng học cùng nhau suốt những năm tiểu học và trung học, quãng thời gian cấp 3 thì liên lạc thưa dần, và lên đại học thì chẳng còn gặp hay nói chuyện với nhau nhiều. Tôi tự hỏi không biết một lúc nào đấy nó lại chợt nhớ ra người bạn để có thể cùng nhau nói chuyện.

Chúng tôi ngồi cùng nhau ở phía nhà sau balcony. Thật may mắn là vẫn còn xofa để ngồi, tất nhiên rồi, đến Xofa mà không có xofa thì chẳng còn gì là thú vị. Đúng như lời mọi người nói, thời gian quả mang trong mình một sức mạnh kì diệu. Nam trong trí nhớ của tôi là một cậu trai trắng trẻo, hiền lành, hát rất hay và tài nhảy dây luôn làm cho bọn con gái trong lớp phải ngỡ ngàng. Chàng trai ngồi trước mặt tôi lúc này dường như là một con người khác với vẻ ngoài cương nghị và có phần già dặn trước tuổi. Chúng tôi bắt đầu trò chuyện có phần gượng gạo với vài câu hỏi thăm quen thuộc. Càng sau, câu chuyện lại càng quay trở lại thời điểm bọn tôi học cùng nhau. Tôi bảo Nam ngày càng “nam tính” hơn, và hắn thì trả đũa tôi bằng cách nhắc lại những chuyện xấu hổ đáng bị chôn vùi vĩnh viễn của tôi lúc trước. Bỗng dưng, như chợt nhớ ra điều gì đó, khuôn mặt Nam đanh lại, nó hỏi tôi bằng một giọng nghiêm túc chưa từng thấy:

– Mày biết tin gì chưa?

– Chưa. Tin gì cơ?

Tôi bỗng cảm thấy bất an.

– Không đọc bài đăng của cái Thanh trong nhóm lớp cấp môtj của mình à?

– Tao chưa. Tao dùng nick facebook mới rồi, hình như chưa ai thêm vào cả.

Một nhóm khách mới bước vào tầng hai nơi chúng tôi đang ngồi, những con người ăn mặc phong trần bụi bặm với những chiếc máy ảnh và ống lens to đùng treo trước ngực. Câu trả lời của Nam bị át đi bởi tiếng bước chân lên những bậc cầu thang gỗ, tiếng cười nói vui vẻ của những người đang tiến đến. Khi Nam nhắc lại một lần nữa cũng là lúc chúng tôi cảm giác được có một đoàn tàu đang đi ngang qua. Bằng một cách thần kì nào đó, giữa không gian phố phường tấp nập, thứ âm thanh ấy vẫn có thể vọng lại đến tận đây. Tôi không biết đó là tiếng bánh xe chạy trên những đường ray hay là tiếng động cơ của những con tàu cũ kĩ. Chỉ cảm giác được tai mình như ù đi trong lúc Nam đang cố mấp máy môi để nói thêm điều gì tôi không nghe rõ. Con tàu đêm phát ra những âm thanh dài trầm đục, tựa như đang vọng lại từ một nơi rất xa, xa đến mức mọi thứ dường như nhỏ lại, giống như tôi đang đứng từ trên cao nhìn xuống một tôi khác, cố gắng kiễng chân nhìn qua bờ tường đầy rêu phủ về phía đoàn tàu chạy qua phía xa, tự đoán xem không biết đấy có phải là đoàn tàu có bố mẹ mình trên đấy.

Năm ấy, tôi lên 8. Còn em tôi chỉ mới 4 tuổi. Tôi vẫn nhớ như in buổi sáng mùa hạ hôm ấy, cả nhà vừa cùng nhau đi đâu về, khi mọi người đang đứng chờ bố tôi mở cửa, thì mẹ tôi bất ngờ quay lại và hỏi em trai tôi vì sao lại nằm bẹp trên yên xe như thế. Sau đấy là những chuỗi ngày khám bệnh ở tất cả các bệnh viện trong thành phố. Trong tâm trí non nớt của tôi lúc bấy giờ, cùng nó chỉ là đang bị một cơn đau bụng, mà qua lời kể của bố mẹ tôi về kết quả khám bệnh thì là bị đau dạ dày, thậm chí là lao phổi (?). Mỗi nơi mỗi khác. Thậm chí khi mẹ nói với tôi sau chuyến đi Hà Nội dài ngày rằng em bị ung thư, tôi vẫn chưa thể mường tượng được ra nổi mức độ nghiêm trọng của vấn đề. Suy cho cùng, đó cũng chỉ là một loại bệnh. Cũng như những lần ốm vặt, bệnh cảm cúm, hay đau đầu sổ mũi, chỉ cần em tôi chịu uống thuốc, rồi nó sẽ khỏi nhanh thôi. Rồi những lần bố mẹ vắng nhà nhiều hơn, và lâu hơn. Tôi thì vẫn cứ vô tư quẩn quanh trong cái thế giới nhỏ bé của mình.

Ở trường, chẳng ai biết tôi là ai. Trong lớp, tôi là một nhân vật trầm lặng vô hại và chẳng chơi thân với bất cứ một ai. Tôi học không quá kém, nhưng cũng chẳng đủ giỏi để được thầy cô để ý. Tôi vẫn nghĩ mình cứ sẽ mãi thế này cho đến tận khi tôi rời trường tiểu học, hoặc cả đời này tôi sẽ cứ mãi thế này.

Một khoảng thời gian sau, tôi bắt đầu nhận thức được những khó khăn mà gia đình đang mắc phải. Những lần bố hoặc mẹ về với tôi thưa dần. Không khí trong gia đình trầm lại, rõ rệt đến mức tôi cũng cảm thấy sự bất an đang dần len lỏi nảy mầm trong tâm trí mình. Những dịp cuối tuần, khi nghỉ học, tôi được gia đình đưa ra Hà Nội, ngồi trong căn phòng trắng đến lạnh người với em trai và những đứa trẻ xa lạ mà điểm chung duy nhất là những mái đầu trọc lóc, có chăng cũng chỉ là ít tóc lưa thưa lấp ló sau những chiếc mũ len dày. Đi rồi về. Về rồi lại đi.

Rồi một ngày nọ, cô giáo nói tôi ở lại gặp cô sau buổi học. Ở tuổi đấy, chúng tôi luôn nghĩ việc phải ở lại gặp riêng giáo viên là một điều gì đó hết sức nghiêm trọng. Đặc biệt là tôi. Trong ấn tượng của mình, cô chủ nhiệm luôn là một giáo viên kiệm lời và ít nói với dáng người cao gầy và khuôn mặt có phần lạnh lùng khắc khổ. Chưa ai thấy cô chưa to tiếng với người khác bao giờ, khác hoàn toàn với cô phó chủ nhiệm của chúng tôi, một cô giáo trẻ phúc hậu và dễ xúc động. Tuy vậy, với chúng tôi, sự im lặng của cô mỗi khi học trò mắc lỗi còn đáng sợ hơn nhiều so với những lời la mắng. Cô cũng chẳng xuất hiện ở lớp nhiều, trừ những dịp đặc biệt. Có một lần, thằng Minh lớp tôi đánh nhau với một đứa lớp bên. Đối thủ của nó đáp trả bằng cách cầm viên gạch ném thẳng vào đầu. Cả sân trường xôn xao cho đến khi cô giáo chủ nhiệm của chúng tôi đến. Hai hung thủ sợ đến mức run rẩy cả người, còn cô thì chẳng nói một lời nào ngoài việc bế thằng Minh để đưa nó vào bệnh viện. Rất lâu sau đó, hình ảnh vệt máu đỏ tươi trên tay áo trắng của cô vào buổi trưa hôm ấy vẫn còn đọng lại trong tâm trí non nớt của chúng tôi. Sau lần ấy, tôi chợt phát hiện ra cô cũng không đáng sợ như mình tưởng tượng. Nhưng với sự kiệm lời đến mức tối giản của cô, chúng tôi còn e ngại nhiều điều. Dù sao thì nó vẫn có tác dụng ở một vài mặt nào đó, ví dụ như với thằng Minh. Không biết cô đã nói những gì với bố mẹ nó, nhưng ai cũng phải công nhận là cu cậu bây giờ ngoan hơn hẳn, thậm chí trông khá đáng yêu với một vòng băng trắng trên đầu.

Điều quan trọng là hiện tại tôi vẫn đang đứng trước phòng giám vụ với sự sợ hãi từ sâu thẳm bên trong mà chẳng biết được lí do của cuộc gặp bất thường. Lại còn là lần gặp riêng đầu tiên. Tôi còn không thể chắc chắn liệu cô có nhớ đúng tên mình hay không. Đến mức tôi gần như không dám thở mạnh khi thấy cô đang tiến lại phía mình. Cho đến lúc cô đặt vào tay tôi một chiếc phong bì và nói rằng cô và các bạn trong lớp gửi tặng cho gia đình, tôi vẫn chưa kịp nhận thức được chuyện gì đang diễn ra. Và cô mỉm cười. Dù khi cười những nếp nhăn bên khóe miệng cô hằn sâu hơn, nhưng nó làm cô trông trẻ và tươi tắn hơn nhiều. Khoảnh khắc ấy, bao nhiêu lo lắng vẩn vơ trong tôi đều như đi đâu sạch. Và tôi mong cô sẽ như thế này một cách thường xuyên hơn. Hoặc ít ra để lũ quỷ chúng tôi còn phải có một người để sợ.

Vào thời điểm ấy, bất cứ sự giúp đỡ nào dù là nhỏ nhất đối với gia đình tôi cũng là vô cùng quý giá. Dù số tiền chẳng lớn, nhưng quy ra một mũi tiêm, vài bịch máu cũng đã là rất quý giá. Sau này, khi lớn lên, nhớ lại cảnh tượng trong bệnh viện, tôi vẫn không hiểu những đứa trẻ ở đấy đã lấy sức mạnh ở đâu để có thể chịu đựng được từng ấy những mũi tiêm, trải qua từng ấy lần hóa trị, kiên cường mạnh mẽ mà mỉm cười với bố mẹ rằng con không đau đâu trước khi héo mòn đi vì bệnh tật. Lâu lâu lại nghe mẹ kể trong điện thoại rằng thằng bé giường đối diện “đi” rồi, trước nó béo lắm, trắng lắm, nhìn khỏe lắm, mới hôm qua kìa còn ngồi đọc truyện cười, vậy mà… Tôi nhìn người lớn quay quắt mà chẳng biết phải làm thế nào cho phải ngoài cố gắng chơi với em tôi nhiều hơn, mấy cái trò nhạt nhẽo mà đứa con nít nào cũng biết. Thế nhưng mỗi lần nhìn em tôi yếu ớt nằm trên giường, tôi lại cảm thấy chân tay mình đờ ra thừa thãi. Cảm giác như thằng bé vẫn luôn rất thông minh, ít nói nhưng già dặn, có khi còn hơn cả một đứa vô tâm vô tính là tôi.

Thời gian đầu tôi ở cùng ông bà nội. Đến khi trời trở lạnh thì mọi việc trở nên khó khăn hơn vì nhà quá xa trường, những mười lăm cây số, đường quốc lộ vào những ngày mưa thì trở nên trơn và nguy hiểm hơn bao giờ hết. Mỗi ngày đi học tôi đều phải đi qua không biết bao nhiêu là tấm biển cảnh báo đoạn đường thường xuyên xảy ra tai nạn. Ở cái tuổi đấy, tôi không tài nào hiểu được tại sao cô lại biết được những chuyện này để giúp đỡ. Một ngày nọ, cô hỏi tôi là có thích chơi với bạn Ngân hay không. Tôi thậm chí còn chẳng biết đến sự tồn tại của cô bạn ấy. Cho đến khi mẹ bảo từ nay trở đi con sẽ ở cùng nhà với Ngân trong lúc bố mẹ ở cùng em ngoài Hà Nội. Tôi biết rằng ít nhất nửa năm tới tôi sẽ không được ở cùng với gia đình.

Mọi người đều lo lắng về việc tôi phải ở trong một ngôi nhà hoàn toàn xa lạ, nhưng hóa ra chúng tôi khá hợp nhau, cô bé luôn bảo vệ tôi trước bất cứ lời dèm pha nào về hoàn cảnh của mình trong lớp. Mẹ của Ngân là một người mẹ đơn thân nhưng tốt bụng, điều này đã thể hiện rõ trong việc bà đã rủ lòng thương nhận nuôi một đứa trẻ tội nghiệp, là tôi. Tôi phải làm quen với nếp sống mới, ngủ sớm dậy sớm và xem thời sự chào buổi sáng mỗi ngày. Chỉ có một điều, đó là thiếu đi sự kèm cặp của bố mẹ, tôi học sút đi trông thấy. Một lần nữa, cô chủ nhiệm đã xuất hiện ngay những lúc tôi khó khăn. Không có gia đình bên cạnh, tôi may mắn có hai người mẹ đỡ đầu và một người bạn luôn bên mình. Tôi tin tưởng tuyệt đối vào lời động viên học thật tốt rồi bố mẹ và em sẽ về.

Một mùa đông khó khăn đi qua, chúng tôi đón năm mới trong sự lo lắng bất an bén rễ trong lòng mỗi người. Vào một buổi trưa âm u, trong giờ ngủ trưa, khi tôi đang nghịch ngợm chiếc tẩy trong lòng bàn tay thì cô khẽ gọi tôi dậy, không phải để quở trách chuyện tôi trốn ngủ trưa, mà để thông báo một tin tức tôi đã mong đợi từ rất lâu rồi. Cô phó chủ nhiệm và hai giáo viên khác đã đợi sẵn chúng tôi ngoài cổng trường.

– Con nhớ nhà ông bà nội con không?

– Dạ có – Tôi lí nhí trong miệng.

Thật may là nhà của ông bà ở gần đường quốc lộ. Sau khi đi qua cỡ bảy hay tám biển quảng cáo phía bên kia đường tàu sẽ thấy một cây bàng to ở phía bên tay trái. Đâm thẳng vào ngõ, nhà đầu tiên chính là nhà ông bà nội. Dĩ nhiên tôi sẽ luôn biết bao giờ thì đến “cây bàng” để rẽ, vì đấy là cây bàng chúng tôi và em từng chơi bán đồ lề dưới ấy, từng được ông bế ra nhìn tàu chạy mỗi đêm. Người lớn không thích việc ngôi nhà có ngõ đâm thẳng vào cửa vì sẽ đưa nhiều tai ương từ bên ngoài vào trong nhà. Nhưng tôi lại thích việc đi chưa vào hết ngõ đã có thể nhìn thấy được mọi người ở trong sân. Khi tôi đưa cô về đến nhà đã thấy mọi người đều im lặng đến lạ kì. Tôi chơi một mình trước hiên nhà nhìn mưa lất phất bay, nhìn xuyên qua hàng rào, qua cả con ngõ nhỏ. Bên kia đường là đường ray nơi con tàu tối nay bố mẹ sẽ đi qua. Trong nhà, cô đang khen tôi thông minh và tiếp thu nhanh. Kết quả của tôi học kì này làm ai cũng bất ngờ, điểm tôi đứng đầu lớp, cao hơn cả cái Thảo, người luôn đứng đầu lớp suốt những năm tiểu học. Bố mẹ hẳn sẽ rất tự hào về tôi. Và cả em tôi nữa. Thằng bé rất thông minh. Sang năm, khi nó khỏi bệnh, sẽ vào lớp một, rồi đến lúc lên lớp hai, một lúc nào đấy gặp cô chủ nhiệm của tôi nó sẽ biết là chị mình đã học giỏi thế nào.

Những ngày trời lạnh trời thường tối khá nhanh. Mỗi năm vào dịp tết là táo trong vườn nhà ông bà tôi lại trĩu quả. Những trái táo to, ngọt và mọng nước, ngon hơn hẳn táo thường được mua ở chợ. Tôi cẩn thận cúi mình tránh những cành cây đầy gai nhọn, với tay lên hái những trái táo thấm đẫm sương lạnh trên cây cho vào túi mình. Sau khi chắc chắn không làm rơi ra ngoài quả nào, tôi đưa vào phía sau nhà rửa sạch, hí hửng nghĩ đến việc khi em về đến nhà đã có táo tôi hái sẵn. Phía trên nhà khá ồn ào và đông người. Chắc là vì đã rất lâu rồi bố mẹ và em mới lại về. Và hôm nay lại có cả cô chủ nhiệm của tôi ở lại dùng cơm. Chỉ nghĩ đến thôi cũng đã thấy háo hức biết bao nhiêu. Xa xa, tiếng còi tàu vang vọng lại, báo hiệu một con tàu đang trên đường trở về ga đỗ. Tôi vội vàng chạy ra thềm. Trời đã bắt đầu xẩm tối. Ông đang đứng nhìn về phía bên kia đường tàu. Tôi im lặng đứng cạnh ông. Trời đang mưa lất phất, thi thoảng tạt vào chỗ chúng tôi đang đứng làm mái đầu bạc của ông điểm thêm những giọt sương nhỏ như tơ. Ông khẽ nghiêng sang phía tôi:

– Bố mẹ con sắp về rồi.

Tôi nhìn về con tàu xanh đỏ đang chạt vụt ngang qua mình, cố gắng nhìn theo những ô cửa sổ sáng đèn tự hỏi gia đình mình đang ngồi đâu trên những toa tàu ấy. Tôi mấp máy môi định hỏi ông, nhưng chợt im bặt. Phía dưới đôi lông mày rậm, đôi mắt già nua hằn đầy những vết chân chim của ông long lanh nước. Đến mức dường như tôi có thể thấy được hình ảnh chính mình trong đôi mắt ấy, một khuôn mặt nhỏ đang ngạc nhiên pha lẫn tò mò. Chuông điện thoại trong nhà reo lên như xoáy vào lòng tất cả mọi người đang có mặt. Điều gì đấy thôi thúc tôi chạy vụt vào trong. Tôi thấy cô tôi nghe điện. Và cô oà khóc. Mọi người kéo tôi vào lòng và nói những câu tôi không tài nào hiểu được. Những việc sau đó diễn ra trong sự lộn xộn làm con người ta hoảng sợ. Người lớn chạy qua chạy lại. Hàng xóm xung quanh bắt đầu ùa đến. Tôi thu mình ngồi trong góc tường, nơi cửa chính và cửa nách có thể chạm vào nhau, chỗ tôi và em vẫn hay trốn lúc chơi trốn tìm. Hé mắt nhìn ra ngoài, tôi nhìn thấy bố đang bế mẹ từng bước nặng nhọc. Tôi muốn chạy ra, nhưng điều gì đấy làm tôi không thể bước chân ra khỏi cái góc tối nơi bản thân mình đang trốn. Không biết đã bao lâu, khẽ cảm nhận được một luồng ánh sáng dịu dàng đang bao trùm lấy mình, tôi ngẩng đầu lên, trước mắt là khuôn mặt thân thuộc của cô được phóng đại lên nhiều lần. Cô im lặng, không nói một lời nào, chỉ lẳng lặng bế tôi ra ngoài. Tựa đầu lên bờ vai gầy của cô, tôi có thể nhìn thấy em mình đang nằm kia. Một bóng người cúi lom khom làm tôi không nhìn rõ được khuôn mặt em tôi, chỉ thấy đôi bàn chân đang dần bị lấp đi bởi thứ màu xanh người ta đang cho vào bên trong, hình như là trà, thứ trà bố tôi vẫn thường pha uống mỗi ngày. Đôi chân này đã từng lẽo đẽo chạy theo tôi lúc vui đùa hồi còn ở nhà khu tập thể. Đôi chân này đã từng ngồi dưới nắng hàng giờ trong lúc nhìn tôi chơi trò tung đồng xu trước ngõ để bố có thể yên tĩnh dạy học trong nhà. Đột nhiên tôi thấy tim mình đau thắt, và mắt thì nhòe dần đi khiến mọi thứ xung quanh trở nên không thể nhìn rõ. Tôi lại để những thứ tốt đẹp rời xa cuộc sống của mình, chỉ có điều là mất đi mãi mãi. Tôi không nhìn rõ khuôn mặt cô giáo mình lúc ấy, nhưng tôi biết cô cũng đang khóc. Liệu tôi có phải người học trò đầu tiên thấy cô cười và cũng nhìn cô khóc? Không ai biết được. Chỉ biết những giọt nước mắt vẫn đang im lặng khẽ rơi trên mái đầu vàng hoe vì cháy nắng của một đứa bé cũng đang nức nở.

Đến mãi sau này, khi được nghe kể về lúc bố mẹ và người em trai đang hấp hối của mình ngồi trên tàu lúc chạy ngang qua nhà ông bà nội mà chẳng thể nào dừng tàu xuống được, tôi vẫn luôn tự hỏi không biết lúc đấy em có nhìn thấy mình và ông nội? Nếu biết có thể đấy là lần cuối cùng chúng tôi gặp nhau, hẳn tôi sẽ leo lên vai ông là kiễng người thật cao để nếu em có nhìn ra, biết đâu em sẽ nhìn thấy mình chứ không phải là những khung đường mờ nhạt chạy lùi tầm mắt hay khung lưới bảo vệ lạnh lẽo trên tàu hỏa. Tôi không nhớ rõ thời gian sau đấy tôi và gia đình mình phải vượt qua những mất mát đấy như thế nào. Tôi chỉ nhớ vòng tay ấm áp đã ôm tôi vào lòng đêm ấy, và một đôi mắt âm thầm dõi theo tôi suốt quãng thời gian còn lại ở trường tiểu học. Như giữ lời hứa học cả phần của em mình, tôi đậu vào trường chuyên của thành phố, rồi của tỉnh, và đậu đại học mà không gặp quá nhiều khó khăn dù đôi lúc thói lơ đễnh chểnh mảng vẫn làm tôi chao đảo. Tôi đã không chọn đi theo con đường của ông bà bố mẹ tôi, của cô vì tôi sợ mình sẽ không làm được những điều tưởng bình thường mà vĩ đại như cô. Tôi sợ vòng tay tôi không đủ rộng để chở che hết lớp học trò này đến lớp học trò khác mà mỗi lớp học như vậy đều có những phận người, những số phận luôn cần được vực dậy. Tôi sợ mình không đủ kiên nhẫn để rèn giũa học trò từng nét chữ, thế ngồi đến cách sống như cô. Tôi đã lớn và càng hiểu biết tôi càng thấy những gì cô đã làm cho tôi và gia đình trong suốt gần một năm trời khi tôi học lớp hai trường tiểu học Hà Huy Tập, thành phố Vinh thật vĩ đại. Nếu không có bàn tay cô chiều ấy, không biết tôi có được như bây giờ. Với tôi, nghề giáo là một nghề mà nếu không có tấm lòng và sự kiên nhẫn thì nhất định không thế nào làm được.

Hè nào tôi cũng đến thăm cô. Tôi được thấy cô cười nhiều hơn, cũng như rơi nước mắt mỗi lần nhắc về chuyện cũ. Và gia đình người bạn từng cho tôi ở nhờ, chúng tôi vẫn còn giữ liên lạc với nhau đến tận bây giờ. Tôi vẫn luôn nhớ lời mẹ dặn, người ta làm điều xấu với mình chưa chắc mình đã phải đáp trả nhưng nếu nhận ơn từ người khác thì mãi mãi con không được quên. Những năm cuối đời học sinh, bận rộn với sách vở, dường như tôi đã quên mất đã từng có một người cô lặng lẽ dõi theo suốt những năm tiểu học, âm thầm chăm sóc tôi thay cho bàn tay người mẹ. Bẵng đi một vài năm, tin tức mà thằng Nam đưa lại khiến tôi sững người mất một vài phút. Và khiến dòng thác hồi ức ào ạt ùa về, nhiều đến mức làm con người ta khó thở.

– Cô bị bệnh bao lâu rồi?

– Bọn tao cũng không rõ nữa. Chắc là cũng khá lâu rồi nhưng cô giấu, chẳng nói với ai.

Lòng tôi chùng xuống, và ngực trái thì thắt lại như có một bàn tay đang bóp nghẹt phía trong. Cô vẫn luôn như thế, luôn luôn im lặng chịu đựng rồi giữ hết tất cả cho riêng mình.

– Lớp mình lên kế hoạch ngày kia để đợi mọi người về đông đủ rồi đến viếng cô luôn một thể. Mày có về không?

Tôi có về không? Tôi cũng không chắc nữa. Tôi còn một bài tiểu luận chưa hoàn thành nốt. Nhưng tôi biết có những thời khắc quan trọng đến mức tất cả mọi thứ còn lại trên đời đều trở nên vô nghĩa. Hơn nữa, tôi còn nợ cô một lời tạ lỗi.

– Bao giờ mày đi?

– Tối nay. Tao đi chuyến muộn nhất. Mười một giờ ba mươi.

Tôi liếc nhìn đồng hồ. Bây giờ đã là mười giờ kém.

– Mày có xe không? Chở tao nhé?

Dường như thằng Nam không thấy bất ngờ trước câu hỏi của tôi mà cũng chẳng cần hỏi xem sẽ phải đưa tôi đi đâu. Xuống lấy xe, tôi nói với Nam bằng một giọng khẽ nhất có thể:

– Đưa tao về nhà.

Im lặng một lúc, tôi nói thêm:

– Tao còn phải lấy ít đồ.

Không nhìn rõ mặt Nam, nhưng tôi biết nó đang cười buồn. Nụ cười hiền hậu giống một nụ cười đã từng xua tan hết bao nhiêu sợ hãi lo lắng vẩn vơ của tôi ngày tôi còn bé. Về với cô…

# tâm lý xã hội

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.